Antoanlaodong
Đang tải dữ liệu...

Chào mừng các bạn đến với trang thông tin điện tử An toàn vệ sinh lao đông!
Tìm kiếm
Giới thiệu Cục ATLĐ
Tin tức - Sự kiện
  Thông tin chung
  Thông tin chuyên đề
  Tin tai nạn lao động
  ATVSLĐ quốc tế
Tình hình tai nạn LĐ
Văn bản pháp luật
Danh mục Tiêu chuẩn
Công ước - Khuyến nghị
Chương trình quốc gia
Hồ sơ quốc gia
Tuần lễ quốc gia
Mạng thông tin ATVSLĐ
Nghiên cứu - Thống kê
Kiến thức - Huấn luyện
Hợp tác quốc tế
Liên hệ - Gửi bài
Giải thưởng Doanh nghiệp tiêu biểu về ATVSLĐ
Gương tốt ATVSLĐ

Web liên kết
Ngày Thế giới về ATVSLĐ - 28/4

Các cơ quan ATVSLĐ quốc tế
Trang chủ  >  Tiếng Việt  >  Tin tức - Sự kiện  >  Thông tin chung

Cần điều trị ngay tại ngư trường

Ng.Hằng
Lao Động CT, 31/01/2010
   
02:33' PM - Thứ hai, 01/02/2010

Viện Y học Hải quân (TP Hải Phòng) là địa chỉ nằm lòng của thợ lặn miền Bắc, bởi đây là nơi đầu tiên tiếp nhận và giàu kinh nghiệm điều trị những bệnh nhân bị tai nạn do lặn biển.

Thượng tá Lê Đăng Văn - Phó Chủ nhiệm Khoa Sinh lý hải quân của Viện - cho biết:

- Bệnh giảm áp khá phổ biến ở ngư dân, đặc biệt là thợ lặn. Những người lặn sâu trên 12m với thời gian trên 30 phút, khi trở lại mặt nước không thực hiện đúng quy trình đều có nguy cơ mắc. Đây là hiện tượng khi người lặn trở lại mặt nước quá nhanh, độ bão hoà nitơ trong máu tăng dẫn đến sinh bọt khí trong máu. Hiện tượng này sẽ gây tắc mạch máu, làm liệt, nặng có thể tử vong.

Bệnh phổ biến ở ngư dân bởi khi làm nghề lặn, họ đều không qua kiểm tra, tuyển lựa tiêu chuẩn sức khoẻ nên nhiều người ngay từ đầu đã không đảm bảo sức khoẻ. Hơn nữa, kiến thức về biển và lặn biển của họ rất hạn chế.

- Có phải liệt tứ chi là biểu hiện dễ nhận thấy nhất của bệnh?

- Khi bị giảm áp, bên trong cơ thể có thể có các biểu hiện liệt ruột, rối loạn tiêu hoá gây nên tiểu tiện và đại tiện không tự chủ. Ngoài ra còn có biểu hiện tắc mạch tim, phổi và não; viêm đường tiết niệu, loét các điểm tì. Trong 10 năm điều trị, Viện chưa có ca giảm áp nào tử vong. Nhưng không ít bệnh nhân đến viện muộn, dù phác đồ điều trị tốt cũng khó có thể phục hồi tuần hoàn hoàn toàn, tương tự như người bị nhồi máu cơ tim. Và biểu hiện tiêu biểu nhất là liệt chân và tay.

- Đâu là những tiêu chuẩn sức khoẻ đòi hỏi ở thợ lặn?

- Trong quân đội, yêu cầu về sức khoẻ đối với thuỷ quân rất nghiêm ngặt và nhiều vòng tuyển lựa; đồng thời được trang bị kiến thức đầy đủ; tuân thủ nghiêm ngặt thời gian lặn, quy trình lặn (không được lặn quá 2 lần/ ngày, và làm việc phải tuân theo bảng lặn...).

Khi có một biến cố xảy ra trong cuộc lặn ngay lập tức họ được chuyển tới các trung tâm cấp cứu hoặc tới các trung tâm y học cao áp trong thời gian sớm nhất (tốt nhất là < 6 h) và chỉ định ngừng nghề lặn nếu có tai nạn lặn gây tổn thương não, tuỷ sống...

Chính vì vậy, từ 10 năm qua, từ khi được trang bị, buồng điều trị ôxi cao áp tại Viện Y học Hải quân chưa điều trị bệnh nhân trong quân đội nào. Với thợ lặn-ngư dân, khó có thể yêu cầu nghiêm ngặt như vậy. Nhưng nhìn chung, những người mắc bệnh mạn tính, hen, phế quản mạn tính, gan, tim, bệnh ngoài da không nên theo nghề này.

- Thưa BS, Viện đã có thống kê về tỉ lệ tai nạn biển đối với thợ lặn?

- Từ 10 năm nay, mỗi năm, Viện Y học Hải quân tiếp nhận khoảng 15 - 20 bệnh nhân giảm áp. Tuy nhiên, con số này không phản ánh thực tế các tai nạn lặn biển, vì số đến BV đã là rất nặng, có điều kiện đến viện và còn khả năng cứu chữa. Những ca nhẹ thường vào cơ sở y tế ở gần, chúng tôi cũng không có thống kê về số tử vong trên thực tế cũng như số liệu về tai nạn ở ngư dân. Tuy nhiên, khi khảo sát các vùng biển như đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi), Phú Quý (Bình Thuận), Cô Tô (Quảng Ninh), Bạch Long Vĩ (Hải Phòng), Nghệ An, Hà Tĩnh, những tai nạn này không phải là hiếm. Chúng tôi đã tiếp nhận nhiều bệnh nhân đến từ Quảng Ngãi, Thanh Hoá 7-10 ngày xảy ra tai nạn nên khả năng phục hồi hạn chế.

- Vậy mô hình trạm cấp cứu và điều trị ngay tại các ngư trường có phải là khả thi?

- Theo tôi đây là mô hình khả thi, nhất là ở những nơi mà thường xuyên có vài trăm thợ lặn. Trang thiết bị điều trị không quá tốn kém. Nếu có địa phương nào cần có sự hỗ trợ về kỹ thuật và đào tạo cán bộ y tế về điều trị giảm áp, chúng tôi sẵn sàng giúp sức. Sắp tới đây, chúng tôi cũng đang soạn thảo và cho ấn hành cuốn Sổ tay thợ lặn. Cuốn sổ gọn nhỏ, cung cấp những kiến thức sơ đẳng về nghề lặn sẽ là một hành trang hữu ích cho mỗi thợ lặn khi rời bến.

- Xin cảm ơn bác sĩ!

Tuổi nào cũng có thể gặp nạn

BS Nguyễn Thanh Giang - Phó GĐ BV đa khoa huyện Cô Tô:

Tại Cô Tô có khoảng 200-300 người làm nghề lặn. 15 năm công tác ở BV, năm nào tôi cũng gặp các bệnh nhân gặp tai nạn ở biển, đặc biệt là các bệnh nhân giảm áp khi lặn. Trong khoảng 30-40 ca bị tai nạn dẫn đến liệt, chỉ một nửa là đến BV, rất nhiều người ngại nên chỉ đến phòng khám tư), có 2-3 người tử vong/năm. Các ca nhẹ được giữ lại ở BV điều trị, nhưng với các ca liệt thần kinh TƯ, chúng tôi sẽ chuyển đi.

Độ tuổi bị tai nạn dàn trải, nhưng các ca tử vong tập trung ở độ tuổi dưới 25, phần lớn là thanh niên mới lớn, ở các vùng nông thôn ra đảo và mới làm nghề. Năm 1999, chúng tôi đã từng nghe nói tới việc thành lập một trung tâm tuyên truyền, đào tạo về lặn biển dự kiến đặt ở Cô Tô. Nhưng rồi từ đó đến nay vẫn không có. Số các ca tai nạn biển không giảm, việc người dân đi biển được cung cấp các kiến thức về an toàn vệ sinh và an toàn lao động là vô cùng cần thiết.

PGS.TS Nguyễn Trường Sơn - Viện trưởng Viện Y học biển VN:

Ước tính huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) có khoảng 1.000 thợ lặn, tai nạn biển hàng năm chiếm khoảng 2% dân số, trong đó tai nạn do lặn biển chiếm tỉ lệ khá cao và thường để lại di chứng nặng nề. Người dân có kinh nghiệm nhận biết các dấu hiệu báo hiệu bị tai biến do lặn như: Nhức mỏi đau cơ, đau các khớp, tê tê trên da hay liệt vận động hai chi dưới... Tất cả thợ lặn ở đó đều gặp phải tình trạng đau nhức cơ, đau khớp hay một số trường hợp nặng hơn là yếu chi, liệt chi, bí đái... khi lên khỏi mặt nước.

Họ biết dấu hiệu nào là nặng và dấu hiệu nào chỉ vài ngày hay chốc lát sẽ hết. Đặc biệt là họ tự truyền nhau kinh nghiệm tái tăng áp bằng cách mang khí thở cho nạn nhân và “dìm” họ xuống biển trở lại rồi giám áp bằng cách ngoi lên từ từ.

Nhưng cách điều trị “dân gian” này không phải bao giờ cũng thành công, thậm chí có thể nguy hiểm, vì thiếu cơ sở khoa học nên tỉ lệ tai biến rất cao. Ở Lý Sơn, thợ lặn không bao giờ được khám sức khoẻ, tất cả đều lặn 3-4 lần một ngày ở độ sâu 30-40m, thậm chí cả ở độ sâu sâu hơn. Họ cũng không biết phải tuân thủ quy trình an toàn lặn theo bảng lặn nào. Tất cả họ chưa từng được biết đến phương pháp điều trị triệt để bằng buồng cao áp. Và nếu có biết thì ngành y tế các địa phương ven biển Việt Nam hầu hết đều chưa có bác sĩ chuyên khoa y học cao áp và phương tiện chuyên dụng này. Vấn đề an toàn lao động cho thợ lặn là một vấn đề hết sức nổi cộm tại nơi đây.

Đầu năm 2009, UBND tỉnh Quảng Ngãi đã quyết định phê duyệt Dự án Đào tạo kỹ thuật, an toàn và kỹ năng cấp cứu ban đầu cho các ngư dân làm nghề lặn biển ở huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi do AFEPS tài trợ.



Bài mới:  
Bài đã đăng:
Tin tai nạn lao động
Máy hút lúa đè chết người
Tai nạn lao động chết người tại TP.HCM tăng báo động
4 công nhân mắc kẹt trong hầm lò bục nước
Điện phóng làm 8 người bị thương, một tử vong
Thêm 3 người bị rơi từ công trường cao ốc Keangnam
Hình ảnh ATVSLĐ

Tài liệu - Ấn phẩm

Thông tin bổ trợ

 Trang chủ | Giới Thiệu | Hoạt động - Chương trình | Tư liệu | Sitemap | Liên hệ